KHOA HỌC VÀ ĐỜI SỐNG

Blog về Sức khỏe

Phụ nữ người Dao từ bé đã biết cách tẩy lông, chưa chắc bạn biết…

Posted by ngocson on 18/07/2015


Mình đọc được bài này trên báo Đang yêu (đặc san báo Phụ nữ Thủ đô) số 19, thắy bài này hay nên type lại cho các mẹ quan tâm đọc, có lược đi những chỗ không cần thiết. Chúc các mẹ luôn xinh đẹp !

Con gái tôi năm nay đã bước sang tuổi 16, cháu là một thiếu nữ ngoan, chăm chỉ học hành .. Tôi là cô giáo nên biết cách dạy con mình trở thành một cô gái có đầy đủ công – dung – ngôn – hạnh. Ai gặp cháu cũng rất ấn tượng trước tính cách hiền lành, ngoan ngoãn. Về tính cách, lối sống, kiến thức của cháu không có gì để tôi phải lo lắng. Tôi rất yên tâm bởi con mình đã được trang bị đầy đủ để bước vào cuộc sống của một thiếu nữ ở thời đại @ này. 

Thế nhưng mọi chuyện đã trở nên rắc rối với con gái tôi khi bước vào cái tuổi hết sức nhạy cảm này. Bỗng nhiên làn da của cháu trở nên xấu xí bởi có quá nhiều lông tơ mọc lên. Ban đầu mẹ con tôi cứ nghĩ đấy chỉ là dấu hiệu của tuổi mới lớn. Lớp lông tơ ban đầu khá mỏng, mọc phủ khắp người, đặc biệt ở cổ tay và cổ chân, nhưng dần dần chúng chuyển màu rồi mọc dày hơn. Con gái tôi phát hoảng, mỗi lần đi đâu, hoặc phải mặc váy cháu vẫn phải cạo thật kỹ mới dám ra ngoài. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời, chỉ sau vài ngày lớp lông đáng ghét ấy lại mọc tốt như cũ, thậm chí chúng còn mọc dài hơn và đậm màu hơn.

Khỏi phải nói con tôi buồn như thế nào, bình thường cháu đã là người điềm tĩnh nhưng bây giờ trở nên cáu bẳn, hay lo lắng và không muốn đi ra ngoài. Cháu sợ mọi người nhìn thấy làn da và lớp lông không bình thường ấy. Tôi là mẹ nên rất hiểu con mình, thật tai hại nếu không tìm được cách tống khứ cái của nợ ấy đi. Hai mẹ con tôi đã lục tìm đủ mọi tài liệu, sách báo, hoặc những trung tâm làm đẹp để nghe họ tư vấn và mua thuốc tẩy lông.

Nhưng cũng chỉ là phương pháp tạm thời, mọi loại thuốc chỉ có tác dụng vài ngày, dài nhất là một tuần. Do dùng quá nhiều loại thuốc cộng với những phương pháp tẩy lông hiện đại ở trung tâm làm đẹp mà da con gái tôi bị dị ứng, nổi mụn đau rát. Nhiều đêm tôi thấy cháu đứng trước gương mà khóc. Từ đó trở đi cháu không dám mặc những bộ đồ ngắn, lúc nào quần áo cũng kín mít dù trời có nóng đến mấy. Thế nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy, tự nhiên trên mép cháu xuất hiện hai hàng ria rất đậm. Đến nước này thì con gái tôi như phát điên, cứ sáng ra là cháu dùng dao lam cạo sạch, nhưng hôm sau đã thấy chúng mọc trở lại, và do dùng dao cạo nhiều, chân lông bắt đầu cứng lại và ngày càng thẫm màu hơn.

Lúc này thì cháu ở lỳ trong nhà, lúc nào cũng bị ám ảnh bởi lớp lông trên cơ thể mình. Bằng linh cảm của người mẹ tôi biết con mình bắt đầu mắc chứng trầm cảm. Cháu hay nổi cáu, bực tức với bất cứ ai hỏi đến chuyện này, còn với các bạn trai thì cháu hầu như không muốn gặp. Vài tháng trước đây khi trường cháu tổ chức lễ tốt nghiệp phổ thông, do không thể vắng mặt, cháu đã dùng thuốc tẩy lông khá nhiều và bị dị ứng da nặng, nói chính xác là bị nhiễm trùng da. Cả người cháu mẩn ngứa, nhiều chỗ bị mọng nước nên rất đau rát, các bác sỹ kết luận rằng do lạm dụng quá nhiều thuốc nên cơ thể phản ứng, nếu còn dùng tiếp nguy cơ nhiễm trùng rất cao, thậm chí bị hoại tử. Vợ chồng tôi rất buồn, cháu là con gái duy nhất trong nhà, lại đang tuổi ăn tuổi học, tự nhiên lại mắc cái chứng bệnh nghiệt ngã này. Vợ chồng tôi quyết định đưa cháu sang Singapore để khám, các bác sỹ vẫn lắc đầu vì da cháu vẫn đang bị tổn thương, chưa thể can thiệp được. Hơn nữa họ cũng nói rằng đây là căn bệnh lạ, chưa có tiền lệ, nếu chữa trị cũng chỉ dùng thuốc tẩy lông kết hợp với những loại thuốc dưỡng da thông thường. Vợ chồng tôi cố nán lại đưa cháu qua nhiều nơi nhưng tất cả đều có kết luận na ná như nhau.

Thời gian này tâm tính con gái tôi trở nên bấn loạn, cháu gần như tuyệt vọng và có nhiều hành động bất thường, các bác sỹ tâm lý kết luận rằng con tôi mắc chứng trầm cảm nặng, tôi cầu xin trời phật hãy để tôi chịu thay con gái căn bệnh oan nghiệt này. Tôi đã già có thể chịu được lớp lông xấu xí kia, nhưng con tôi – một thiếu nữ mới lớn nó không đáng phải chịu như vậy.

Thời gian này chồng tôi khá bận vì chuẩn bị cho đại hội các Dân tộc thiểu số Việt Nam (ông xã tôi công tác tại UBDT) nên thường phải ngủ lại cơ quan. Một buổi chiều chồng tôi đưa một vị khách đặc biệt về nhà, đó là chị Triệu Mùi Sùng, người dân tộc Dao đỏ. Chị là giáo viên ở huyện Nguyên Bình (Cao Bằng), trước đây đã có thời gian công tác cùng chồng tôi khi anh ấy còn ở miền núi. Nhà có khách nhưng đang có chuyện buồn nên tôi chẳng hào hứng, trong bữa ăn tháy con gái tôi chỉ cúi mặt ăn, miệng lại sưng húp nên chị Sùng mới hỏi thăm, vợ chồng tôi buồn bã kể lại căn bệnh lạ này.

Chị Sùng nhìn lớp da trên cổ tay con tôi một lát rồi mỉm cười nói: “không sao, cô có thể chữa cho cháu, nhất định khỏi …” Vợ chồng tôi vẫn nghĩ chị chỉ động viên con bé, nhưng sau bữa cơm chị Sùng bảo tôi lấy ra một cuộn chỉ, ít lá bưởi và một ít tro bếp. Tôi phải bắt xe xuống nhà bà ngoại mới kiếm được lá bưởi và tro bếp cho chị. Thực lòng tôi không tin chị sẽ chữa khỏi nhưng vì chị rất nhiệt tình nên tôi miễn cưỡng đi.

Sau khi đã có đầy đủ lá bưởi và tro bếp, chị Sùng bắc cái chảo lên bếp, đổ tro vào và rang cho nóng lên, khi tro nóng chị lại bỏ thêm lá bưởi vào. Chị vừa làm vừa giải thích: “Phụ nữ người Dao từ bé đã biết cách tẩy lông, cách này ai cũng biết, nhất định khỏi…” Sau đó chị đổ tro nóng cùng lá bưởi vào một miếng vải mỏng, chườm lên cổ tay con gái tôi chừng mười phút. Khi chị bỏ cái “túi chườm” kỳ lạ ra, tôi thấy rõ lớp lông ở cổ tay con tôi dựng lên trông rất sợ, sau đó chị lấy chỉ xe lên chỗ vừa chườm ấy. Thật kinh ngạc, những sợi lông cứ thế bị bật tung, làn da trắng muốt ngày nào của con tôi lộ ra một cách kỳ diệu.

Chị Sùng bảo, hôm nay chỉ làm tạm thời thế, chờ vài ngày nếu không thấy nó mọc lại hãy làm chỗ khác, từ từ mà làm, đừng nóng vội. Thế rồi chị về hội nghị, không quên động viên tinh thần con gái tôi.

Hai hôm sau, con gái tôi reo lên khi thấy cổ tay mình vẫn trắng nõn, lớp lông bị chị Sùng tẩy không mọc lại. Khỏi phải nói mẹ con tôi mừng thế nào, và ngay ngày hôm đó chúng tôi “thực hành” như những gì chị dạy, lớp lông kỳ quái ấy bị tẩy sạch, trả lại làn da trắng nõn tuổi trăng tròn cho con gái tôi. Thế nhưng mẹ con tôi vẫn lo, biết đâu chúng sẽ mọc lại, nhưng một tuần, hai tuần rồi ba tuần không một sợi lông xấu xí nào mọc nổi, ngay cả hàng ria mép ghê gớm ấy cũng biến mất một cách lạ kỳ. Ơn trời con gái tôi đã khỏi bệnh, làn da lại nguyên vẹn như xưa. Đến lúc này mẹ con tôi mới nhớ đến chị Sùng, nhưng hội nghị đã kết thúc, chị trở về làng bản ở núi rừng Cao Băng. Nhất định mẹ con tôi sẽ lên thăm chị, cách chữa bệnh của chị thật đơn giản nhưng tuyệt vời làm sao. Mẹ con tôi rất biết ơn chị .

Bài viết chia sẻ trên diễn đàn Webtrotho

Copy từ http://khoekhoe.net/dep-hon/phu-nu-nguoi-dao-tu-be-da-biet-cach-tay-long-chua-chac-ban-biet.html

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: